Tìm kiếm   
 
AV Travel 714-537-2200
  
Nghe Tin Trao Đổi
RADIO VNCR
vncr
Bản Tin Thứ Hai 5/1/2009
Thứ Sáu 2/1/2009
Bản Tin Thứ Năm 1/1/2009
Bản Tin Thứ Tư 31/12/2008
Bản Tin Thứ Ba 30/12/2008
  
Bảo Trợ VNCR
  
OC Autohaus 714-898-2800
  
THÂN CHỦ BẢO TRỢ
  
 
76-1


  
Trang Nhạc Yêu Cầu - Bấm vào chữ Góp Ý bên dưới

Chương trình cũ | Mục lục | Tìm | RSS (chuyển tin)

Monday, June 16, 2008
Nhạc Yêu Cầu Phát Thanh Thứ Hai 16/6/2008
Bởi: vncradmin lúc 3:56 PM :: 982 Lần xem :: 17 Góp ý
 

Góp ý
Bởi trần trùng trục , ngày: Thursday, June 05, 2008 4:35 PM
VNCR hay lắm,tôi thích nghe bài cải lương của Chí Tâm nói về VNCR

Bởi Jenny HO , ngày: Friday, June 06, 2008 4:38 PM
Xin Yeu cau ca sy DIEU HOANG hat 1 TRONG cac bai ve Hue OR thinh phong.
DEM TAN BEN NGU
MUA TREN PHO HUE
AO ANH SUT CHI DUONG TA
RU TA NGAM NGUI
DONG SONG XANH
Jenny Ho yeu cau de than tang cac ban hoc DONG KHANH HUE cung khoa or cung truong de nho lai nhung ngay o Hue
xin thanh that cam on VNCR
Jenny Ho

Bởi Cindy Tran , ngày: Sunday, June 08, 2008 10:47 AM
Hello VNCR

Toi ten la Cindy, hien dang o Texas. Toi da nghe rat nhieu dai VNCR moi ngay. Toi thich nhat la Anh Hoang Trong Thuy, boi cach noi va kien thuc cua ANh. Nhung rat tiec la Anh da co gia dinh roi........VNCR cho phat thanh bai hat "Mot Minh' de noi len nhung tam su cua Toi da chat chua tu bay lau nay. Thanks.

Bởi Thai , ngày: Sunday, June 08, 2008 11:27 AM
tu lau toi da co tim vai bai nhac truoc 1975 nhung khong lam sao tim duoc,xin duoc noi them la nhung bai nhac do phai thau va ca sy hat truoc 1975 chu khong phai nhung bai do duoc hat lai o hai ngoai,rat mong Quy trang co the giup dum.Chuc Quy trang nhieu suc khoe va phat trien lon them,rat mong tin tu Quy trang.

Bởi justin le , ngày: Monday, June 09, 2008 4:05 PM
toi rat thich nhge dai vncr, va thich nhat la giong chi bich ha & anh thuy. xin yeu cau bai hat vi do la em do ca si quang dung trinh bay tang bai hat nay cho ba toi la Minh Le nhan ngay father's day. xin cam on dai.

Bởi vncradmin , ngày: Monday, June 09, 2008 5:11 PM
Mời quí anh chị theo dõi chương trình nhạc yêu cầu bắt đầu vào ngày Thứ Hai 16/9/2008.

Bởi Nguyễn Trùng Nhạn , ngày: Wednesday, June 11, 2008 9:50 PM
Tọi xin đề nghị một tí xíu, làm sao chúng ta nghe được những bản nhạc của những người yêu cầu, có lẽ quý vị phải hò hẹn trên RADIOVNCR như vậy kháng giả không có cảm hứng để chờ nghe, nhưng nếu quý vị trên Đài làm sao để thực iện cho mọi kháng giả nghe được mỗi ngày, thì điều đó mới quý.

Chân thành chúc các bạn luôn cầu tiến không ngừng.

Bởi vietdoan , ngày: Monday, June 16, 2008 11:13 PM
Than goi anh ban Thai, neu ban muon co nhung ban nhac truoc 75, lien lac voi toi qua email viet doan00@yahoo.com. Toi rat san long goi cho ban mot so.. rat nhieu nhung ban nhac truoc 75

Bởi Ban Nguyen , ngày: Tuesday, June 17, 2008 8:23 PM
Than goi anh Hoang Trong Thuy, vua nghe xong chuong trinh nhac yeu cau do anh phu trach , mo hang bang 3 nhac pham kha hay , nghe rat da ! nhat la" Ha Noi ngay thang cu" Si Phu hat qua phe, thanhk you anh Thuy hy vong tiep tuc duoc nghe nhieu nhac pham hay nua ky toi .

Bởi Ban Nguyen , ngày: Tuesday, June 17, 2008 8:35 PM
Than goi anh Hoang Trong Thuy, vua nghe xong chuong trinh nhac yeu cau do anh phu trach , mo hang bang 3 nhac pham kha hay , nghe rat da ! nhat la" Ha Noi ngay thang cu" Si Phu hat qua phe, thank you anh Thuy hy vong tiep tuc duoc nghe nhieu nhac pham hay nua ky toi .

Bởi anntran , ngày: Wednesday, June 18, 2008 10:08 AM
Ghé thăm chốn cũ(VNCR), lòng lâng lâng vui mừng khôn tả...Mưa Trên Phố Huế, một bài hát mà ai YÊU Huế ,mến Huế sẽ thuộc lòng và nâng niu cưng chiều nó...kỷ niệm đẹp khó phai trong lòng mọi người dù ta chưa một lần đến Huế hay đã một, vài lần ghé qua!
Hà Nội Ngày Tháng Cũ!( NS Song Ngọc)Tuy đã rất nhiều lần nghe, nhưng AnnTran chưa hề có cảm xúc cho bài hát này...Mãi tới khi...gặp được cô ấy(Triplec) trong mục "Tìm Hiểu Nhạc Cổ Điển" do anh Phạm Trung Chính phụ trách.
Vâng, lúc đó Ann mới biết YÊU( lần đầu) bài hát này và CẢM được cái HAY của bài hát trong ca từ của một nhạc sĩ gốc Nam Bộ( Nhạc sĩ SONG NGỌC). Ước mong được một lần diện kiến cùng nhạc sĩ và "mạn đàm" cùng nhạc sĩ về ca từ rất khéo , rất đẹp trong bài hát mà nhạc sĩ sáng tác..."Hà Nội , ngày tháng cũ... Tháp Bút trơ vơ Liễu xanh vật vờ,...HN ngày tháng cũ..hương Lan vương vương bên hồ Thuyền Quang..."

Cám ơn anh Hoàng Trọng Thụy và qúy anh chị phụ trách VNCR, để đáp lại Ann Tran xin tặng anh Thụy một bài hát rất hay mà Ann Tran đã cất rất kỹ trong tủ lòng của L. H(cười bí mật!) rất lâu. ..

Bài hát có tên NGƯỜI NHƯ CỐ QUÊN (CD Tuấn Ngọc HÁT CHO KỶ NIỆM). Nếu được, xinmời NGUYÊN KHANG hát có lẽ....

Bởi Rubby V. Bach , ngày: Friday, June 20, 2008 12:21 PM
Xin hỏi anntran và ANN TRAN có phải là một người hay là 2 người khác nhau?
Xin lỗi bạn Ann Trần câu hỏi đường đột của tôi. Lý do Bach tôi hỏi vậy vì lúc gần đây xảy ra nhiều vụ chân giả lộng nhau, ở hai trang diễn đàn mới và cũ làm độc giả bực mình không ít vì trò đùa ngu xuẩn củ môt người :đã có 2 nhân vật Trần Hoài Vọng/ Trần hoaì Vọng hay Trần_Hoài Vọng xuất hiện cùng một lúc. Trần ngọc và TRẦN NGỌC cùng xuất hiện, bây giờ là anntran và ANN TRAN. Vậy xin bạn xác minh "Ann" naò là Ann thật(Ann gia chánh) và Ann nào là Ann giả (gia phụ )?l

Độc giả của VNCR ,chúng tôi đã quá nhàm chán với trò chơi lố bịch của " đaị gia đình" bà chị mắc bịnh tâm thần tâm lý gia bệnh hoạn bên Úc kia. Xin chấm dứt trò chơi trẻ con dở ẹt cho độc giả hiệp chủng quốc Huê Kỳ và những độc giả chân chính của VNCR trên toàn thế giới nhờ....Please!!!


Bởi Rubby V. Bach , ngày: Friday, June 20, 2008 12:31 PM
Thân tặng các bạn yêu mưa Huế:

Mưa yêu


AT - Tìm một buổi sớm
Con đường ướt mưa
Tìm ngón tay thưa
Đan mùa yêu nhé!

Nụ hoa vừa hé
Đã vội tàn mau
Em sợ mai sau
Tình ta cũng chóng...

Tháng ngày trông ngóng
Nỗi gì như yêu
Dù có đau nhiều
Vẫn chưa hiểu rõ?

Tìm một cọng cỏ
Tìm quả bóng mưa
Tìm chút ngây thơ
Tìm em thanh khiết.

Những con chữ viết
Nhòe nhoẹt nước mưa
Em thật yêu chưa
Mà mưa, mưa mãi...?

Bằng Lăng Tím (GĐAT Cần Thơ)

Bởi Rubby V. Bach , ngày: Friday, June 20, 2008 12:35 PM


Những mùa mưa thật khác

AT - Chiều nay trời lại đổ mưa. Đã ba hôm rồi, không hôm nào tôi về đến nhà mà không ướt sũng. Những cơn mưa đầu mùa luôn bất chợt như thế. Quả không sai khi nói mưa là diễn viên đại tài của tạo hóa.

Mới dăm phút trước còn hửng nắng dịu dàng vậy mà chốc lát sau đã vội trở mặt. Mây xám cuồn cuộn kéo về ken đặc cả bầu trời. Vài ba tiếng sấm báo hiệu, như chút ân huệ của trời dành cho những kẻ trót quên mang áo mưa như tôi. Và rồi mưa rơi. Mưa cứ vô tư trút nước xuống trần gian mặc cho mọi người đang nhốn nháo tìm chỗ trú thân. Mưa hả hê xối rửa cái bức bối của nơi đô thị đông đúc hơi người.

Mưa làm dịu mát không gian và xoa mềm mặt đất đang hừng hực cái oi ả ngày hè. Từng đợt, từng đợt hối hả, nước mưa vuốt sạch mọi phai tàn còn vương trên những tán cây già. Rồi mưa đi cũng vô thường như khi đến. Tôi không đoán được khi nào mưa sắp tạnh và khi nào là chuẩn bị cho một đợt mưa khác. Vì thế tôi luôn đánh cược may rủi với ông trời. Nhưng thường là rủi, và tôi bị mẹ mắng vì cái tội không biết giữ gìn sức khỏe.

Hôm nay tôi không muốn bị mắng nữa. Tôi quyết định ngồi lại trạm xe buýt gần trường để trú mưa. Từ trường về nhà tôi chỉ hơn một cây số, khoảng cách lý tưởng để mỗi chiều tan trường tôi có thể tản bộ ngắm hoàng hôn. Ở cái chốn đất chật người đông này, những góc tâm hồn lãng mạn của tôi bị mẹ cho là xa xỉ. Mẹ luôn muốn cuộc sống của tôi thật êm đềm. Mọi việc cứ theo lịch mà làm, đều đặn và ổn định như một chiếc đồng hồ.

Với mẹ, càng ít biến cố thì cuộc đời càng hạnh phúc. Cũng như mẹ muốn tôi đi xe buýt thay vì đi bộ. Vì như thế tiết kiệm được thời gian lại vừa an toàn. Nghĩa là lịch trình của tôi chỉ gói gọn trong những chuyến xe buýt răm rắp tuân thủ giờ giấc, hết ngày này qua ngày khác. Nhưng tôi chỉ vâng lời mẹ buổi sáng vì sợ muộn giờ học. Còn cái thú dạo bước vào buổi chiều tà thì tôi không bỏ được.

Dần dà mẹ cũng bỏ mặc cái tính ương bướng của tôi và đôi khi tự an ủi mình vì dù sao tôi cũng vâng lời mẹ một nửa. Không biết chiều nay thấy tôi đi xe buýt về mẹ sẽ nghĩ gì nhỉ? Mãi vẩn vơ với những ý nghĩ trong đầu, tôi bị kéo về thực tại bằng giọng nói của một người xa lạ:

- Chị cho em hỏi mấy giờ rồi ạ?

Tôi khẽ giật mình nhìn qua. Thì ra cô bé ngồi cạnh tôi là người vừa hỏi. Sau vài giây ngỡ ngàng, tôi đã có câu trả lời cho cô bé:

- Năm giờ rưỡi rồi cưng.

Cô bé cảm ơn tôi bằng cái giọng ỉu xìu đầy thất vọng, rồi quay mặt đi không nói thêm lời nào. Tôi định trấn an cô bé rằng giờ này hay kẹt xe nên xe buýt vẫn thường đến trễ. Nhưng hình như cô bé không chờ xe buýt, mắt mãi nhìn đăm đăm về hướng ngược lại. Không biết trong dòng xe cộ vội vã và rối bời những sắc áo mưa ấy, cô bé đang trông chờ chiếc áo màu gì.

Tôi chợt nhớ về hình ảnh của mình ngày xưa, những chiều mưa ba đến muộn, tôi thường ngồi trong sân trường dõi mắt tìm chiếc áo mưa màu xanh da trời. Để rồi lắm lần thất vọng vì những sắc áo y hệt nhau nhưng không cái nào là của ba cả. Rốt cuộc thì ba cũng đến khi cặp mắt trẻ thơ đã bắt đầu mệt mỏi vì phải tìm kiếm trong màn mưa lạnh buốt. Bao giờ tôi cũng phụng phịu bắt đền ba mua kẹo cho để chuộc lỗi. Rồi hai cha con cười làm hòa, nụ cười ướt những giọt mưa. Mưa ngày ấy thật đáng yêu.

Một đợt mưa khác lại đến. Từng hạt nặng trĩu ném xuống mặt đường. Nước bị gió hất mạnh vào lòng đường, táp vào da thịt nghe rát buốt. Cô bé nép sát vào tôi, đôi vai bé con run lên bần bật vì lạnh, và có lẽ vì sợ. Tiếng mưa đập trên mái che khiến tôi phải ghé sát tai em mà hỏi:

- Em chờ ai vậy bé?

- Chờ ba em.

- Em dặn ba mấy giờ?

- Dạ năm giờ.

Liếc thấy đồng hồ đã chỉ sáu giờ kém mười rồi. Tôi ái ngại nhìn từng giọt nước mắt ứa ra từ khóe mắt cô bé. Rồi bối rối lấy điện thoại ra đưa cho em:

- Hay em gọi cho ba thử xem! Chị cho em mượn điện thoại nè.

Cô bé mừng rỡ cười toe toét mà trên má còn chưa kịp khô dòng nước mắt. Đúng là trẻ con! Tôi cũng nhẹ nhõm khi giúp được em điều gì đó vào lúc này. Khi em bấm số gọi cho ba, trong lòng tôi gợi lên một cảm xúc kỳ lạ. Bỗng dưng tôi hồi hộp dõi theo từng động thái của em, thầm mong em nhanh chóng nghe được giọng ba mình từ đầu dây bên kia.

Tôi nhớ rõ ngày xưa mình đã từng lo sợ thế nào khi điện thoại ba cứ đổ chuông mà không ai bắt máy. Tôi sợ trên đường đến rước tôi ba gặp phải chuyện gì đó, hay ít ra là đánh rơi điện thoại. Bao giờ quyết định gọi cho ba đến rước, tôi luôn gặp phải tâm trạng đó. Vì thế tôi thường chờ đến mức có thể mới gọi điện thoại. Tôi sợ... Có lẽ em cũng sợ nên mới đợi đến giờ này.

Quả thật đã không có ai bắt máy. Tôi nhìn thấy nét hoang mang trên gương mặt em. Tôi giục:

- Gọi lại đi cưng! Chắc ba em chạy xe nên không nghe điện thoại được.

Tôi cố trấn an cô bé. Em ngần ngại không muốn gọi để lại nghe tiếng bíp bíp dai dẳng từ đầu dây bên kia. Tôi định giục em lần nữa nhưng chợt em kêu lên:

- Ba! Ba tới!

Em cười tươi rói, giơ bàn tay nhỏ xíu vẫy vẫy. Từ bên kia đường, một người đàn ông mặc áo mưa xanh đang bật xinhan xin đường.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng đã có thể về với mẹ cùng bữa cơm tối đang chờ sẵn. Từ khi ba bỏ mẹ con tôi đi tìm hạnh phúc khác, tôi không bao giờ ghé vào những hàng quà vặt trước cổng trường nữa. Tôi không muốn bữa cơm chiều chỉ mình mẹ lủi thủi, tự nấu rồi tự mình thưởng thức. Đã sáu mùa mưa rồi, tôi phải ôm mưa vào lòng mà bước về một mình. Có nỗi nhớ và những ký ức không thể phai nhòa về những mùa mưa hạnh phúc. Tôi nghe đâu đây hơi ấm nơi lồng ngực ba tôi, nghe tiếng cười ướt sũng dưới mưa hè giá buốt.

Chợt nhớ ra mình chưa chào tạm biệt cô bé khi nãy, tôi ngước lên đã thấy cô bé vội chạy ra mè nheo với ba:

- Ba quên con luôn hả? Chị đó cho con mượn điện thoại gọi cho ba, sao ba hông bắt máy?

Rồi theo ngón tay bé nhỏ của con bé, người cha ngoảnh lại nhìn. Tôi như không còn tin vào mắt mình nữa. Là ba tôi. Người cha mười năm trước che mưa cho tôi bằng chiếc áo mưa màu xanh da trời, giờ cũng làm như thế cho một đứa con khác. Ba cũng ngỡ ngàng không nói nên lời. Ông ấy đã định dựng xe bước đến chỗ tôi. Nhưng tôi vùng chạy. Bỏ lại sau lưng tiếng ba í ới gọi tên tôi.

Một chiều mưa như bao chiều mưa mà sao tôi cảm thấy lạnh đến tận xương tủy. Dường như có giọt mưa rơi vào trái tim đứa con bất hạnh đang hoảng loạn trốn chạy khỏi những mùa mưa tăm tối.

VÕ THỊ KIM HUYÊN (TP.HCM)

Bởi triplec , ngày: Sunday, June 22, 2008 9:15 AM
Anntran ơi, hôm nay Triplec mới ghé qua trang nhạc yêu cầu này không ngờ gặp Ann ở đây. Mừng quá. Ann đã khỏe hằn chưa, cuối tuần vừa rồi Ann có đi thăm cụ bà trong viện dưỡng lão không?
Vào đây đọc những gì Ann viết thấy những ngày xưa thân ái ở phố hàng ăn cũ quá. Mới có mấy tháng mà bao kỉ niệm, vui, buồn...
Ann có biết diễn đàn mới đã mở lại rồi không, Triplec mới mang quà sau chuyến đi xa về đấy. Tiếc là không phải quà Hà Nội nhưng chắc Ann cũng sẽ thích. Để VNCR ổn định lại Triplec sẽ gửi quà HN cho Ann nhé. Khi nào Ann sang bên diễn đàn mới chơi đi. Bên đấy có các anh chị, bạn bè cũ nhưng vắng Ann Triplec vẫn như thiếu vắng điều gì. Nếu admin không trả lại Ann nick thì Ann đăng ký nick khác vây: Ann.tran hoac Ann_tran. Nick nào cũng được, chỉ cần Ann nhắn cho Triplec và bạn bè biết là Ann (gia chánh) là được. Thôi Triplec dừng ở đây nhé. Trang này cũ rồi, không biết Ann có vào đây không nữa. Chúc Ann sức khỏe và thật vui, hạnh phúc.

Thương mến
Triplec

Bởi anntran , ngày: Tuesday, June 24, 2008 10:15 AM
Bởi anntran , ngày: Tuesday, June 24, 2008 10:13 AM
Triplec thương mến!

Hôm nay ghé nơi này đọc thư Triplec gởi, Ann vui lắm...tưởng Triplec quên Ann rôì, đang tính khóc ăn vạ nữa kìa...Ann rất vui khi con chin Én của Ann không những chỉ làm nổi một mùa xuân mà còn làm được cả một Bồng Lai hạ giới nữa...

Triplec thương...đừng lo cho Ann nghe, đã qua rôì những ngày đen tôí. Ann đang rất vui bên môt người mà Ann rất qúy, ở một chỗ mà Ann vẫn ghé về(chỗ này thật chứ không aỏ nghe!)
Đố Triplec biết Ann đang làm gì? ở đâu? Đoán được Ann có quà cho Triplec đấy, còn đoán không ra thì đúng 5 hèo của Lang Ông không tha... Triplec có chìa khóa nhà đó, Triplec cũng biết đường để vàonhà đó nữa, mà Triplec cũng thích ở nơi đó nữa đấy... Biết đường đi chưa... Để Ann mách nước cho Triplec nhé:phải đi ngang qua một cái hồ có tên là TINH TAM(Triplec tự bỏ dấu nhá)...Ann chờ Triplec trong đó...Triplec lần theo hương SEN, men theo tiếng đàn của KISSIN sẽ tới liền...Ann và người ấy sẽ ra tận ngõ đón nhé...

Thương nhiều!
Ann!



Bởi Titi , ngày: Wednesday, June 25, 2008 12:47 PM
Xin chao anh Hoang Trong Thuy,
Xin cho yeu cau bai nhac "Mua Le" cua nhac si Lam Phuong.
Thuong tang ban nhac nay cho ong xa.
Cam on

Bấm vào đây để góp ý hoặc thắc mắc
  
 
Copyright 2008 radiovncr.com Privacy Statement | Terms Of Use